Connect with us

Đời thường

Phóng viên tác nghiệp mùa dịch: Cẩn trọng để an toàn trong khi tác nghiệp


Trong số các ca bệnh mới được phát hiện mắc Covid-19, có trường hợp nhà báo đầu tiên của TTXVN dương tính với SARS-CoV-2 khiến cho cơ quan này đã phải ngừng phát hành một tờ báo giấy trong 2 tuần.

Trường hợp phóng viên này nhiễm bệnh là do tiếp xúc gần với bệnh nhân số 148 ngày 12/3/2020. Dù tiếp xúc trong hoàn cảnh nào thì trường hợp một phóng viên mắc Covid-19 cũng khiến cho các cơ quan báo chí trên toàn quốc coi đây là bài học để vừa cung cấp thông tin đến công chúng, vừa phải đảm bảo sức khỏe cho bản thân.

Đảm bảo an toàn khi tác nghiệp

2 tháng nay, phóng viên Hoàng Lê cùng với đồng nghiệp trong phòng Xã hội của Báo điện tử VOV dường như không có ngày nghỉ kể từ khi dịch bệnh Covid-19 xuất hiện ở nước ta. Những bản tin về tình hình dịch bệnh, về sức khỏe của những người mắc bệnh liên tục được cập nhật nhanh nhất để truyền tải tới độc giả.

Chị tâm sự, nghề báo là nghề nguy hiểm, mọi kỹ năng, kinh nghiệm tích lũy chưa bao giờ là đủ. Rủi ro luôn có thể xảy đến bất cứ lúc nào và không lường trước hết được, bởi chỉ cần một phút sơ suất thì chính phóng viên sẽ là người bị nhiễm bệnh và làm lây lan dịch bệnh.

Phóng viên Hoàng Lê (ảnh giữa) cùng các đồng nghiệp trong lần tác nghiệp đưa tin về dịch Covid-19.

“Thường xuyên tác nghiệp ở bệnh viện, nơi đang điều trị cho bệnh nhân nhiễm virus hay các vùng dịch, bản thân tôi cũng có nhiều lo lắng dù đã chuẩn bị chu đáo trang thiết bị phòng hộ như găng tay, khẩu trang, nước rửa tay, cồn sát khuẩn… Nhưng khi tới môi trường tác nghiệp, thì chính các bác sĩ đã khiến chúng tôi yên tâm hơn. Họ đã hướng dẫn, giải thích để chúng tôi hiểu rõ, hiểu đúng và làm đúng các biện pháp phòng dịch bệnh” – phóng viên Hoàng Lê chia sẻ.

Với chị, nghề báo cần sự dấn thân, nhưng trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải đảm bảo an toàn cho chính mình cũng như cho đồng nghiệp. Vì vậy, khi tác nghiệp trong các khu vực có khả năng lây nhiễm, việc đầu tiên cần làm là phải giữ khoảng cách và luôn cẩn thận khi tác nghiệp, đồng thời xin ý kiến của những người có quyền hạn, tham khảo ý kiến của bác sĩ để có thể đảm bảo an toàn nhất.

Là phóng viên ảnh thường xuyên tác nghiệp ở các điểm nóng như Bệnh viện bệnh nhiệt đới Trung ương cơ sở 2 (Đông Anh, Hà Nội), Bệnh viện Bạch Mai… phóng viên Nguyễn Khánh – Báo Tuổi Trẻ hiểu rõ những khó khăn, rủi ro khi phải đối mặt. Anh chia sẻ, trước mỗi vấn đề “nóng”, nhà báo không thể đứng ngoài cuộc mà cần phải lăn xả vào sự kiện để đưa đến cho độc giả một cái nhìn trực quan và khách quan nhất.

“Chuẩn bị chu đáo về nghiệp vụ, chuẩn bị tinh thần chủ động, lạc quan cũng như các phương tiện bảo hộ y tế, bởi rất có thể, những tai nạn nghề nghiệp đáng tiếc có thể xảy ra bất cứ lúc nào. An toàn cho mình là điều tiên quyết trước khi bạn nghĩ đến việc tác nghiệp. Đừng lao vào những sự kiện nóng như một con thiêu thân và trở thành gánh nặng cho người khác” – phóng viên Nguyễn Khánh chia sẻ.

Phóng viên Nguyễn Khánh trong lần tác nghiệp tại khu cách ly đặc biệt Bệnh viện Nhiệt đới Trung ương cơ sở 2.

Còn nhớ lần tác nghiệp ở Bệnh viện Nhiệt đới Trung ương cơ sở 2 (Đông Anh, Hà Nội) – nơi đang là tuyến đầu trong trận chiến chống Covid-19 tại Việt Nam, khi đó đang có 46 ca dương tính và 368 người có dấu hiệu nghi ngờ cao đang được điều trị và cách ly. Để có thể tác nghiệp tại đây, anh đã được sự đồng ý của lãnh đạo Bộ Y tế cũng như lãnh đạo bệnh viện.

“Do điều kiện tác nghiệp đặc biệt nên phóng viên chỉ có khoảng 20 phút để ghi lại tất cả những hình ảnh tại đây. Đó là một khoảng thời gian vô cùng ít ỏi, nhưng mức độ nguy hiểm không cho phép chúng tôi lưu trú lâu hơn. Trong 20 phút đó, tôi phải vô cùng tập trung và luôn phải giữ một khoảng cách an toàn, tuân thủ những nguyên tắc nhất định.” – phóng viên Nguyễn Khánh cho biết.

Tạo điều kiện cho phóng viên tác nghiệp an toàn

Hiện nay, dịch Covid-19 vẫn đang diễn biến phức tạp, khó lường khi mỗi ngày qua đi, lại có thêm nhiều ca bệnh mới và số người tử vong trên thế giới không ngừng gia tăng. Sau khi có nữ phóng viên đầu tiên tại Việt Nam mắc Covid-19, ông Hồ Quang Lợi – Phó Chủ tịch Thường trực Hội Nhà báo Việt Nam cho biết, đây là một tin rất đáng lưu tâm đối với các nhà báo trong đại dịch này và chúc nhà báo an tâm điều trị, nhanh chóng bình phục để tiếp tục trở về công tác.

Ông Hồ Quang Lợi. (Ảnh: PetroTimes)

Theo ông, báo chí luôn luôn ở tuyến đầu của mọi công việc quan trọng, khó khăn của đất nước. Đặc biệt, công tác phòng chống dịch bệnh hiện nay đang là mặt trận nóng bỏng và quan trọng nhất, đội ngũ những người làm báo đang cùng toàn Đảng, toàn quân, toàn dân đang tập trung sức lực, tinh thần và lực lượng tham gia trên tuyến đầu chống dịch.

“Bên cạnh lực lượng y tế, công an, quân đội, báo chí luôn nêu cao thần sẵn sàng nhận nhiệm vụ, tích cực tham gia vào mặt trận chống dịch Covid-19. Nhưng để hoàn thành tốt nhiệm vụ, bên cạnh tinh thần sẵn sàng thì những nhà báo tác nghiệp trực tiếp tại địa bàn chống dịch cần phải có kiến thức, có kỹ năng, có sự chuẩn bị chu đáo để bảo vệ mình và bảo vệ đồng nghiệp. Đó cũng là trách nhiệm của cơ quan báo chí, của các cấp Hội Nhà báo và của chính bản thân những người làm báo. Bên cạnh đó, các phóng viên, nhà báo cần sự phối hợp chặt chẽ với các lực lượng chức năng làm nhiệm vụ để họ tạo điều kiện cho báo chí tác nghiệp một cách thuận tiện nhất, an toàn nhất” – ông Hồ Quang Lợi cho biết.

Từng có nhiều năm làm nhiệm vụ phóng viên, cũng như trực tiếp tham gia vào các lĩnh vực, các địa bàn khó khăn, ông Hồ Quang Lợi hiểu và chia sẻ với những khó khăn, thách thức hiện nay mà các đồng nghiệp của ông đang phải đối mặt trên mặt trận chống dịch Covid-19. Ông mong muốn các nhà báo thường xuyên rút kinh nghiệm, nâng cao kỹ năng tác nghiệp để vừa hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, vừa luôn cẩn trọng để bảo vệ mình, giữ an toàn khi tác nghiệp. Ông cũng đề nghị các cơ quan báo chí khi cử phóng viên đi tác nghiệp tại những địa bàn và lĩnh vực có độ rủi ro cao cần quan tâm, tạo những điều kiện tốt nhất, an toàn nhất cho họ.

Thực hiện Chỉ thị của Thủ tướng về việc cấm tụ tập đông người để tránh dịch lây lan, song với sứ mệnh của mình, các cơ quan báo chí vẫn phải làm việc, vẫn phải thực hiện các bản tin, các chương trình phát thanh, truyền hình với đòi hỏi rất cao về tính cập nhật và độ chính xác của thông tin, cho nên hoạt động báo chí không được phép dừng một phút giây nào. Song trước bối cảnh dịch bệnh diễn biến khó lường, phức tạp, Hội Nhà báo Việt Nam mong muốn các cơ quan báo chí nghiên cứu sắp xếp, điều chỉnh chế độ làm việc phù hợp để vừa đảm bảo tính liên tục của thông tin, vừa đảm bảo sự an toàn cho các phóng viên.

“Trong lúc dịch đang diễn biến phức tạp, ngoài những phóng viên trực tiếp tác nghiệp tại địa bàn, các cơ quan báo chí cần sử dụng một cách hiệu quả nhất các nền tảng công nghệ thông tin truyền thông, làm việc online…để giảm thiểu tối đa sự rủi ro cho các nhà báo” – ông Hồ Quang Lợi nhấn mạnh.

Theo vov.vn

Continue Reading
Click to comment

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Đời thường

Xây dựng thành phố thân thiện với trẻ em tại Việt Nam

UNICEF đang thực hiện một dự án xây dựng Thành phố Thân thiện với Trẻ em đầu tiên của cả nước tại thành phố lớn nhất của Việt Nam để đảm bảo không trẻ em nào bị bỏ lại phía sau.

Xây dựng thành phố thân thiện với trẻ em tại Việt Nam

Những vấn đề tại Việt Nam

Ở Việt Nam, đô thị hóa và di cư từ nông thôn ra thành thị đã trở thành xu hướng chính trong suốt ba thập kỷ qua. Năm 2016, với 32 triệu người (hơn một phần ba dân số) sống ở khu vực thành thị, trong đó trẻ em chiếm 26%, Việt Nam có số lượng cư dân đô thị lớn nhất ở Đông Á. Trong khi đô thị hóa dẫn đến tăng năng suất lao động, đa dạng hóa kinh tế và cải thiện khả năng tiếp cận dịch vụ, việc đô thị hóa cũng dẫn đến thiếu thốn, nghèo đói và bị loại ra ngoài lề trong các khía cạnh phúc lợi khác nhau. Việt Nam tiếp tục trải qua quá trình di cư cao đến các khu công nghiệp ở khu vực thành thị, mang lại một loạt thách thức và tác động tiêu cực đến trẻ em. Tình trạng này đặc biệt nghiêm trọng ở Thành phố Hồ Chí Minh, thành phố đông dân nhất và phát triển nhanh nhất Việt Nam – với 45% trong tổng số 13 triệu dân dưới 25 tuổi.

“Bất chấp sự phồn thịnh của thành phố Hồ Chí Minh, nhiều trẻ em vẫn đang phải đối mặt với những thách thức đô thị đang nổi lên và gia tăng ảnh hưởng đến khả năng sống, lớn lên và phát triển của trẻ em trong một môi trường an toàn, sạch sẽ và có khả năng chống chịu cao.”

Mặc dù là thành phố giàu nhất của cả nước, đóng góp gần 40% tổng sản phẩm quốc nội (GDP) và GDP bình quân đầu người gấp ba lần mức trung bình quốc gia, sự phồn thịnh này ẩn giấu đói nghèo và bất bình đẳng ảnh hưởng đến người nghèo đô thị, bao gồm cả trẻ em. Khoảng 60.000 trẻ em ở thành phố cần sự bảo vệ đặc biệt, và thành phố này có số trẻ em bị suy dinh dưỡng cấp cao nhất (32.000 trẻ em). Trẻ em từ các hộ gia đình thành thị nghèo nhất không được tiếp cận các dịch vụ quan trọng một cách bình đẳng, đây chính là nguyên nhân gây nên vòng luẩn quẩn của bất bình đẳng và nghèo đói từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Giải pháp xây dựng thành phố thân thiện

Để thúc đẩy và bảo đảm cuộc sống có chất lượng cho trẻ em dễ bị tổn thương tại thành phố thịnh vượng nhất đất nước này, UNICEF hợp tác với chính quyền địa phương xây dựng Thành phố Thân thiện với Trẻ em đầu tiên của Việt Nam để tiếng nói, nhu cầu, ưu tiên và quyền của trẻ em trở thành một phần không thể thiếu trong các chính sách, chương trình và quyết định công. Điều này có thể thực hiện được thông qua việc cung cấp dịch vụ xã hội cho trẻ em bị gạt ra ngoài lề, lập kế hoạch và dự trù ngân sách đô thị lấy trẻ em làm trung tâm, tăng cường quan hệ đối tác với cộng đồng đô thị và thu thập bằng chứng về phúc lợi trẻ em ở thành thị để xây dựng chính sách. Sáng kiến ​​này sẽ mở rộng quan hệ đối tác với xã hội dân sự, khu vực tư nhân và các tổ chức quốc tế để cải thiện tình trạng của trẻ em nghèo và những em có nguy cơ bị khai thác và lạm dụng.

“Sáng kiến ​​Thành phố thân thiện với trẻ em sẽ không chỉ cải thiện cuộc sống của trẻ em ở thành phố Hồ Chí Minh mà còn trực tiếp góp phần thực hiện Mục tiêu 11 trong các Mục tiêu Phát triển Bền vững: Xây dựng các đô thị và các khu dân cư mở cửa cho tất cả mọi người, an toàn, vững chắc và có khả năng chống chịu cao “

Hy vọng các thành phố lớn khác ở Việt Nam như thủ đô Hà Hội và Đà Nẵng cũng sẽ tham gia mạng lưới thành phố thân thiện với trẻ em để trở thành mô hình điểm trong khu vực và đảm bảo mọi trẻ em đều có cơ hội bình đẳng được sống và phát triển trong một môi trường an toàn.

Nguồn unicef

Xem thêm: Trẻ em và Taekwondo

Continue Reading

Đời thường

“Nghiện điện thoại” bố mẹ nên làm gì?

Trong thời đại công nghệ kỹ thuật số hiện nay, khả năng trẻ sở hữu hoặc tiếp cận với chiêc điện thoại thật vô cùng dễ dàng.  Bởi khối lượng công việc ngày càng nặng nề và quỹ thời gian ngày càng hạn hẹp, nhiều bậc phụ huynh không còn cách nào khác đành “giao phó” con mình cho chiếc điện thoại thông minh. Thực trạng trên dẫn đến ở khắp mọi nơi, từ quán ăn đến bệnh viện, hàng triệu đôi mắt ngây thơ đang ánh lên những tia sáng lấp lánh bởi … ánh sáng phát ra từ chiếc điện thoại.

“Con tôi bị nghiện điện thoại”

"Nghiện điện thoại" bố mẹ nên làm gì?

Nghiên cứu gần đây của công ty Facebook cho biết 93% trong số trẻ từ 6-12 tuổi có quyền truy cập vào điện thoại thông minh hoặc máy tính bảng và 66% trong số đó có thiết bị riêng. Điều này cho thấy việc kiểm soát thời gian sử dụng điện thoại, đặc biệt đối với trẻ em không phải là một việc dễ dàng. Trong một cuộc khảo sát vào năm 2018, 47% phụ huynh có con dưới 18 tuổi cảm thấy rằng con họ “nghiện” thiết bị di động. Việc lo lắng trước sự mất cân bằng giữa thời gian sinh hoạt, vui chơi và thời gian sử dụng điện thoại của phụ huynh là điều hợp lý trong xã hội hiện đại. Nhưng làm thế nào để phân biệt giới hạn của việc sử dụng điện thoại một cách bình thường hay bất thường? Dưới đây là một số câu hỏi tầm soát giúp phụ huynh “gỡ rối” thắc mắc: “Liệu con có “nghiện điện thoại” không?”:

  • Trẻ có trở nên tức giận, cáu kỉnh, lo lắng hoặc thậm chí là gây hấn khi điện thoại bị người thân lấy đi hoặc không thể sử dụng không?
  • Trẻ có từ chối hoặc né tránh các sự kiện xã hội hoặc các hoạt động ngoại khóa chỉ để tranh thủ sử dụng điện thoại không?
  • Việc sử dụng điện thoại thông minh có ảnh hưởng tiêu cực đến việc vệ sinh cá nhân, tình bạn, mối quan hệ gia đình hoặc học tập của trẻ hay không?
  • Việc sử dụng điện thoại thông minh có ảnh hưởng đến thói quen ngủ con không?
  • Có bất kỳ thay đổi lớn nào trong tâm trạng của con mà không có cách nào khác để giải thích không?
  • Có bất kỳ thay đổi lớn nào trong thói quen ăn uống của con mà không có cách nào khác để giải thích không?

Nếu trẻ đáp ứng với đa số câu hỏi dưới đây và việc “nghiện” điện thoại ảnh hưởng tiêu cực đến hoạt động hằng ngày của trẻ, điều phụ huynh cần cân nhắc là tìm đến các cơ sở tâm lý để có sự can thiệp chuyên môn kịp thời. Nếu đa số các câu trả lời là “Không”, việc hướng dẫn và giúp đỡ trẻ điều chỉnh thời gian phù hợp cũng là điều vô cùng thiết yếu.

“Bảo mẫu” thời đại số của trẻ

Thật không khó để nhận ra giữa trẻ và công nghệ luôn có mối quan hệ phức tạp.  Các phương tiện giáo dục thông qua công nghệ đang ngày càng phát triển và trẻ có thể kết nối với bạn bè một cách dễ dàng hơn thông qua điện thoại. Đồng thời, các thiết bị điện tử cũng đóng vai trò quan trọng như một phương tiện giải trí. Tuy nhiên, đôi lúc màn hình điện tử hấp dẫn đến nỗi trẻ khó có thể chuyển sang hoạt động khác và dẫn đến việc bỏ quên công việc cũng như mối quan tâm thường ngày. Bên cạnh đó, nghịch lý thay, máy tính và điện thoại có nguy cơ làm suy yếu khả năng ngôn ngữ và tương tác xã hội lành mạnh của trẻ  – một nhu cầu và kĩ năng vô cùng thiết yếu giúp trẻ hòa nhập và hợp tác với mọi người. Bởi màn hình không cho phép trẻ giao tiếp bằng mắt hoặc hiểu biết về cảm xúc thông qua nét mặt của người khác. Đối với trẻ vị thành niên, việc “nghiện điện thoại” có thể tác động tiêu cực đến sức khỏe tâm lý, thể chất và trình độ học tập của các em.

Khi điện thoại không còn là nhu cầu

Vậy trẻ cần sử dụng điện thoại thế nào và trong bao lâu thì hợp lý? Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), trẻ em dưới 2 tuổi không nên tiếp xúc với các thiết bị điện tử. Trẻ từ 2 đến 5 tuổi nên được giới hạn thời gian sử dụng tối đa trong 1 tiếng, tốt nhất nên có người lớn xem cùng.

Đối với trẻ nhỏ, công việc chính của con là vui chơi. Nhờ các hoạt động vui chơi, trẻ gia tăng trải nghiệm và phát triển ở các lĩnh vực khác nhau như vận động, ngôn ngữ, nhận thức,… Đặc biệt, các trò chơi tương tác như giả bộ, đóng vai, chơi cờ hay chơi câu đố, cùng con đọc sách,… không những giúp trẻ phát triển các kỹ năng tương tác xã hội mà còn phát triển tư duy biểu tượng và khả năng sáng tạo. Điều cần thiết với phụ huynh ngay lúc này là dành thời gian tương tác với con một cách chủ động. Khi trẻ có mối bận tâm dai dẳng đến những chiếc điện thoại, phụ huynh hãy bắt đầu với một trò chơi hoặc ứng dụng trên điện thoại trước và sau đó từ từ lôi kéo trẻ khỏi điện thoại bằng cách trò chuyện với trẻ về những nội dung trên điện thoại như “Con thấy chú Doraemon này như thế nào?”,… Sau đó, phụ huynh dần dần loại bỏ các thiết bị công nghệ và thay thế chúng bằng các hoạt động như đọc sách, bơi lội, đi xe đạp, đi công viên, siêu thị,… Việc giữ trẻ tránh xa các thiết bị công nghệ trong hai hoặc ba tuần sẽ giúp các bậc cha mẹ nhận thấy sự khác biệt trong hành vi của con. Bên cạnh việc dành thời gian chơi cùng con, cha mẹ lưu ý khuyến khích tương tác xã hội giữa con với bạn bè đồng trang lứa.

Ở những trẻ lớn hơn, phụ huynh có thể trực tiếp trao đổi với trẻ về những lợi ích và khuyết điểm mà điện thoại mang lại trên phương diện sức khỏe, cảm xúc, học tập và xã hội. Việc thiết lập giới hạn liên quan đến điện thoại như “Không cho phép sử dụng điện thoại trong bữa tối” hay “Không sử dụng điện thoại trước khi ngủ”,…cùng với lời giải thích rõ ràng về các luật lệ đó là điều cần thiết. Đồng thời, cha mẹ cần nhận thức bản thân chính là người thầy cô tốt nhất của con cái. Nếu cha mẹ chăm chú vào điện thoại hàng giờ bên cạnh trẻ, một cách vô hình, trẻ có thể học được điều đó và nghĩ đó là hành vi phù hợp. Vì thế, phụ huynh cần điều chỉnh thời gian sử dụng điện thoại một cách hợp lý. Bên cạnh đó, không ít trẻ tiếp cận với các nội dung bạo lực và “người lớn” trên điện thoại vượt mức nhận thức của trẻ mà phụ huynh không thể kiểm soát được. Điều này dẫn đến những cảm xúc cáu gắt, mất ngủ, ác mộng của trẻ. Vì thế, phụ huynh cần lưu ý việc sử dụng các biện pháp kiểm soát thích hợp để trẻ hạn chế đến mức tối thiểu việc tiếp xúc với các nội dung không phù hợp.

Công nghệ không gây hại nếu chúng được sử dụng cho mục đích phù hợp. Hãy để điện thoại trở thành công cụ phục vụ cho các mục đích học tập và sáng tạo của trẻ, thay vì ảnh hưởng tiêu cực đến chất lượng sống của con.

Nguồn Đơn vị Tâm lý – Bệnh viện Nhi đồng Thành phố  

Xem thêm: 10 nguyên tắc an toàn bố mẹ cần ghi nhớ để bảo vệ con mình khỏi kẻ lạ

Continue Reading

Đời thường

Ganh tị với em, khi gia đình có thành viên mới

Nhiều cha mẹ khi sinh thêm con phải đau đầu với tình trạng các con của mình không ngừng so bì ganh tị với em của mình. Có khi anh chị ghen tị với em nhỏ và ngược lại.

Ganh tị với em, khi gia đình có thành viên mới

Sự ganh tị được thể hiện như thế nào?

– Anh/chị có thể có những hành vi hung hăng tỏ thái độ gây hấn đối với em bé, như đánh bé hoặc ném đồ vào bé
– Trẻ hay so bì hoặc ít nói chuyện với anh chị em của mình, không bỏ qua bất cứ cơ hội mách tội, chỉ trích anh chị em khác với ba mẹ, tỏ ra vui thích, hả hê khi anh chị em bị phạt, thậm chí lén lút gây tổn thương thân thể cho anh chị em của mình…
– Một số anh/chị muốn trở lại thành em bé như nổi cơn thịnh nộ hoặc từ chối ngồi bô dù đã có thể tự đi vệ sinh trong bô.
– Một số anh/ chị tự thu mình lại trong thế giới riêng, không tiếp xúc với ai, chán ăn hay bỏ nhà ra đi ở một số trẻ vị thành niên.

Làm thế nào cha mẹ có thể phòng ngừa sự ganh tị giữa các con?

Nếu bạn đang có bầu, bạn hãy chuẩn bị cho trẻ về sự ra đời của em bé mới. Ví dụ bạn cho con xem một quyển sách nói về chủ đề này, cùng con đi mua sắm đồ cho em bé.

Bạn hãy cùng con nhìn lại những hình ảnh của con lúc còn bé, để con có thể nhớ là con cũng đã được cha mẹ quan tâm và chăm sóc từ lúc mới lọt lòng mẹ.

Bạn cố gắng dành thời gian cho đứa con lớn để trẻ không cảm thấy bị bỏ rơi và phải làm ra hành động gây hấn để được bạn chú ý. Thường xuyên nói với trẻ “Ba/mẹ xin lỗi nếu đã làm điều gì đó sai khiến con cảm thấy như vậy, nhưng sự thật ba/mẹ thương yêu tất cả các con như nhau”.

Trước khi bạn có kế hoạch sinh thêm em bé thì ba mẹ cần có sự chuẩn bị về tâm lý cũng như vai trò chuyển tiếp nếu gia đình có người chăm sóc khác, ví dụ như: mẹ là người chăm sóc chính cho trẻ và trước khi ba mẹ có dự định sinh thêm bé, mẹ cần bàn giao công việc chăm sóc trẻ cho ba/bà nội/bà ngoại để cho trẻ có thời gian làm quen và thích ứng với người chăm sóc mới.

Không nên thay đổi quá nhiều các việc thường qui của anh/chị khi có em bé ra đời, chẳng hạn như sắp xếp lại chỗ ngủ; nên làm điều đó hai tháng trước khi sinh em bé hoặc vài tháng sau khi em bé ra đời.

Bạn hãy cho phép đứa con lớn tham gia tích cực vào đời sống của em nhỏ, bằng cách nhờ nó trông chừng em, lấy bỉm, thay tã cho em hoặc đọc sách cho em nghe.

Động viên anh chị em tự giải quyết những khác biệt của nhau khi chúng lớn lên.

Gia tăng sự tự tin cho trẻ: Cha mẹ nên hiểu rằng trẻ tỏ ra ganh tị khi thấy mình ở thế yếu, thiếu tự tin vào khả năng, vị trí của mình trong gia đình. Vì vậy, cha mẹ phải gia tăng sự tự tin của trẻ bằng cách nhận diện những điểm mạnh, hoặc điểm tốt để khen ngợi và giúp bé nhận ra bản thân mình cũng có nhiều ưu điểm. Cha mẹ nên tránh dùng những từ ngữ tiêu cực khi nói với trẻ như “Con là đứa trẻ hư đốn”, “Con dốt thế”, “Con thật là ích kỷ”… Tất cả những câu nói này vừa làm tổn thương lòng tự trọng, giảm bớt sự tự tin của trẻ, vừa khiến bé trở nên ganh ghét với các anh chị em của mình.

Tạo môi trường an toàn cho con trẻ: Áp dụng nguyên tắc ba không: không hù dọa, không quát mắng, không đánh đập trẻ. “con không ngoan là ba/mẹ không yêu con nữa” ,“con mà đánh em là ba/mẹ bỏ con ra ngoài đường trời tối thui cho ông kẹ bắt”

Làm gì khi trẻ ganh tị với em hoặc anh/chị mình?

Đừng so sánh các con trước mặt trẻ (bạn nhận thấy những sự khác biệt giữa các con của bạn) nhưng cố gắng không bình phẩm, so sánh điều đó trước mặt chúng. Trẻ có thể nghĩ rằng trẻ không tốt hoặc không được yêu bằng em của nó khi bạn so sánh chúng. Cha mẹ không nên nói những câu như: “Tại sao con không học hành đàng hoàng như anh của con?”, “Tại sao chị của con ngoan ngoãn, mà con lại hư đốn như thế?”, “Tại sao em của con làm được mà con thì không?”… khiến trẻ gia tăng sự hằn học với anh chị em của mình.

Bạn cố gắng không tham gia vào cuộc tranh luận của các con. Ví dụ chúng đang tranh cãi về các khối đồ chơi, bạn có thể chia đồ chơi ra để mỗi trẻ có một số khối để chơi.

Nếu các con yêu cầu cha mẹ can thiệp, thì bạn nên giải thích là các con gây ra mâu thuẫn thì các con có trách nhiệm giải quyết tranh cãi đó. Bạn đừng theo đứa con nào cả nhưng hãy đưa ra những hướng dẫn về những cách các con giải quyết các tranh cãi.

Dĩ nhiên bạn can thiệp khi trẻ có hành vi bạo lực. Các con cần biết bạn không chấp nhận hành vi bạo lực. Khen ngợi các con khi chúng giải quyết được sự tranh luận và thưởng cho hành vi tốt.

Bạn đừng thiên vị. Bạn hãy phân công một cách công bằng. Nếu bạn phải can thiệp, nên cố gắng nghe hết khía cạnh của câu chuyện để đưa ra quyết định. Sự công bằng này phải thể hiện cả về vật chất lẫn tinh thần. Ví dụ, mua quần áo mới thì phải mua đồng đều cho tất cả các con, nếu không thì phải giải thích một cách thuyết phục cho trẻ lý do tại sao trẻ này được mà trẻ kia thì không. Cha mẹ phải dành thời gian đồng đều cho tất cả trẻ; phải tỏ ra nghiêm khắc như nhau với những đứa con của mình….

Tôn trọng sự riêng tư của con. Khi bạn cần dạy con, hãy làm điều đó với một mình trẻ ở một nơi yên tĩnh và riêng tư. Đừng làm cho trẻ bối rối khi bị la mắng trước mọi người. Điều đó sẽ làm cho đứa con khác trêu chọc khi thấy anh/chị bị bạn phạt.

Hãy dùng những buổi họp gia đình để biểu lộ suy nghĩ và cảm xúc ,cũng như bàn về kế hoạch trong tuần. Luôn động viên khen thưởng những hành vi tốt.

Mối quan hệ giữa anh chị em trong gia đình là những mối quan hệ sớm nhất. Bằng cách giúp các con bạn học cách tôn trọng và yêu thương nhau, bạn đang tặng cho chúng một món quà lớn-đó là việc giúp trẻ kết bạn lâu dài sau này.

Khi ứng xử với một trẻ lên ba, bạn hãy giúp trẻ tự giải quyết vấn đề thay vì luôn đáp ứng nhu cầu của trẻ. Ví dụ nếu anh/chị quấy rầy trong khi bạn đang cho em bé bú, bạn nói anh/chị đến chơi ở chỗ khác, để anh/chị thấy chúng có thể tự chơi mà không cần cha mẹ phải giúp đỡ như em mình

Bạn đừng so sánh giữa các con như “Mẹ muốn con ăn hết phần của con như em con vậy”. Điều đó làm cho trẻ lớn cảm thấy trẻ không tốt. Bạn có thể nói: “Con cố ăn thêm một chút nữa, rồi mới được xem tivi”.

Bạn đừng phạt trẻ khi trẻ có hành vi như giống như em mình (đái dầm, đòi đút ăn). Bạn hãy nhớ đây là cách trẻ phản ứng với các cảm xúc mà trẻ không hiểu, ví dụ như sự ganh tị.

Dạy trẻ yêu thương nhau: Cha mẹ nên thường xuyên nhắc nhở con cái rằng mình là một gia đình và các con là anh chị em ruột với nhau. Cha mẹ có thể là cầu nối để giải tỏa những hiểu lầm của trẻ với nhau. Cha mẹ nên yêu cầu các anh chị em của trẻ không chê bai, nhạo báng khi bé bị phạt, giải thích rõ là ai cũng có thể có lúc phạm sai lầm, phải thông cảm và giúp đỡ nhau cùng tiến bộ. Trong những công việc chung của gia đình, cha mẹ có thể phân công trẻ cùng nhau làm việc để tăng cường sự hợp tác với nhau

Đừng nghĩ rằng sự ganh tị giữa các con nghĩa là các con sẽ không có mối quan hệ tốt sau này-một khi trẻ vượt qua được sự ganh tị và được cha mẹ chia sẻ, thì không có lý do gì trẻ không học để sống chung với người em của trẻ.

Nguồn Đơn vị tâm lý – Bệnh viện Nhi Đồng Thành Phố

Xem thêm: 8 kỹ năng mà nhà trường cần dạy các em học sinh

Continue Reading

Bài xem nhiều